Hiển thị các bài đăng có nhãn TÔI THẤY NHƯ THẾ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÔI THẤY NHƯ THẾ. Hiển thị tất cả bài đăng

CẠNH TRANH VỚI MÌNH

(Viết cho những người cộng sự) 

Một cái cây, dù lớn hay nhỏ luôn biết cắm sâu vào đất để tìm thứ nuôi mình. Hạ xuống, tìm cách đứng vững là cách phổ biến mà thiên nhiên đã làm. Ở trong đất, ngoài nước tinh khiết, không phải mọi cây cỏ đều quan tâm các chất dinh dưỡng như nhau. Mỗi cây luôn tìm thứ mình quan tâm, hợp với mình. Đó là cơ chế giữ cân bằng cho mọi loài. 

Một cái cây cũng biết vươn lên trời xanh. Cây thường tìm những khoảng trời còn trống để đâm chồi, nở lộc. Luôn tìm chỗ trống. Luôn nghiêng về “nơi lành” có dòng sông, có không khí dịu mát và ánh sáng. 

Con người, một doanh nghiệp… cũng là những cơ thể sống và thật giống với thiên nhiên trong quy luật tồn tại. Quy luật muôn đời những tưởng là cạnh tranh sống mái một mất một còn, đấu tranh tiến hóa, loại bỏ để tồn tại. Đâu ngờ luôn có đối trọng với điều ấy – cái này tồn tại, cái kia tồn tại. 
Đôi khi ánh sáng rực rỡ xua đi bóng tối, nhưng chính xác hơn, dù ánh sáng có nhiều bao nhiêu thì chung quanh vẫn là bóng tối phủ đầy. Thứ bóng tối khó chịu đó, làm cho ánh sáng có mặt. Cuộc tồn tại song hành này, là một cơ chế tự vận hành mà Tạo hóa đã mặc định. 

Không va chạm – đó là một thái độ loại bỏ - loại bỏ cái mình không va chạm. 
Không quan tâm – đó là cách loại bỏ - loại bỏ cái mình không quan tâm. 

Bóng đá, bóng chuyền – thứ do con người tạo ra, cũng sử dụng quy luật khoảng trống. Trái bóng bay đi, như thay mặt con người, thay mặt ý nghĩ và hành động. Nếu trái bóng bay đến những nơi mà đối phương không chiếm chỗ, phần thắng nắm được trong tay. Có lẽ nào, tuyệt đỉnh của bóng đá là chuyển bóng vào chỗ không có đối phương. Quả bóng đã thường ghi bàn cho mọi lần như thế. 

Trong một bàn cờ tướng, tìm ra những vị trí trống hoặc "sẽ trống", mà bạn cờ không với tay tới, đó là những nước đi phóng khoáng, chiến đấu mà như chơi. 
Trong thể dục dụng cụ hay nhảy cao, điều lạ lùng nhất – chỉ biết rèn luyện mình – chỉ biết hoàn thiện mình thôi – không va chạm – thường là con đường đến chiến thắng. 



Trận chiến với chính mình – cuộc chiến khó khăn nhất mà xưa nay được ghi chép. Đó là một cuộc chơi tự do, bình thản, an lành. 
Không có cuộc cạnh tranh nào. Chỉ có cuộc cạnh tranh với mình. 

Cạnh tranh với mình, không phải cạnh tranh, mà đơn giản chỉ là sự chọn lựa. Cứ chọn chỗ trống mà đi. Cứ chọn điều mới mà làm. Cứ chọn điều lành mà thụ hưởng. Khỏe thì tiến lên. Mệt thì dưỡng. Đôi khi dừng lại cũng là đi. Dừng lại để đội ngũ ổn định. Dừng lại để đầu óc bình lại. Mọi việc được kiểm soát, thấy rõ… đã là đi tới. Dừng lại đúng lúc cũng là đi tới. 
Dừng lại, như nước trong ao, từ từ trong vắt. Tâm tư nặng trĩu rồi cũng yên tĩnh. 

*

Những khoảng trống tạo nên để gió bay đi muôn phương và người còn nơi sáng tạo.
Những khoảng trống để có nơi thay đổi, là nơi đi tới.
Là nơi để mình mạnh lên.

Chính mình cần cạnh tranh với mình trong những khoảng trống.

nguyentuonglinh 
3/12/2013









Nơi mình ở

Viết cho người cộng sự.

Tản mạn về nơi sống

Nhìn cảnh người phải leo lên nóc nhà, tránh dòng nước lũ cuồn cuộn bao vây hung hãn; nhìn một người tái nhợt do trúng độc từ rau cỏ..., trong lòng bao lo lắng về những hạnh phúc giản đơn, những cuộc sống thanh thản.
Nơi đường hầm lạc lối, một chút ánh sáng luôn là hy vọng. Khi đã dư đầy mọi thứ, lại thèm một bữa cơm chiều đạm bạc với người thân. Một chút nắng, một chút thân tình, một chút sức khoẻ - có khi không còn tìm được. Thấy đó mà không sao với tay tới.

Thèm khát một nơi mà con trẻ có thể đùa giỡn trong nắng. Thèm một giây thôi để thăm hỏi mẹ già. Mọi thứ ở không gian lại biến thành thời gian. Mọi thứ kiếm ăn lại lẫn qua nhân văn. Một hành xử nhỏ, một việc cỏn con này lại sinh ra một thứ khó khăn khác ở một lãnh vực xa lạ. Nơi xa lạ, không chỉ là nơi chốn. Nơi, mà lại là lúc, lúc phải bỏ tất cả những gì quý giá nhất.

Môi trường là nơi đã chở những lời tỏ tình của người này đến người khác. Không gian đã chứa, chứa chan những tình yêu của mọi loài, mọi vật dành cho nhau. Nơi ấy, cũng trình diễn mọi vở kịch bi hài mà con người đã diễn xuất thần, đã diễn tận lực trong quá trình đi tìm “hạnh phúc cho riêng mình”.

Chúng ta “vừa sinh ra là lên đường” đi tìm hạnh phúc cho mình, như là quy ước. Quy ước như đến rằm trăng tròn, đến hè rực nắng. Nhưng hạnh phúc cứ ở trước mặt... Đến hè nắng không lên, đến đông mưa không tới. Lúc không chờ lại đến, khi không mong lại về. Mọi thứ có, khi không cần. Khi cần, không có.
Một lời thân tình khi cần lắm cũng không. Một chút nước đôi lúc cần uống cũng không. Muốn tắm mưa lại sợ bệnh, muốn nói lời ái ngữ lại sợ... khó nghe. Món ăn thanh đạm cũng khó tìm.

Nơi mình ở trở nên xa lạ. Con đường, dòng sông trở nên xa lạ. Chính mình vô ý, mấy mươi năm sống ở đó, mà không quan sát chung quanh, như một vị thiền sư đã viết, "mấy mươi năm sống bên mẹ - mà không nhìn rõ mặt mẹ".

Mình đã lấy củi để “đốt cái lạnh” cho nóng lên. Vì cần cái lạnh, mà “đuổi cái nóng”... Không gian rộng lớn như một bà mẹ - luôn là tổng hoà, đựng và chịu đựng mọi thứ. Mọi ngỗ nghịch của đứa con yêu dấu, mọi hư hỏng của đứa con ngoan hiền, cánh bay của con dù bay khắp thiên hà..., vẫn là loanh quanh trong trái tim mẹ. Mọi thứ đều trong tầm quan sát của mẹ, trong tình yêu của mẹ. Môi trường là thế, thiên nhiên là thế. Thiên nhiên là người mẹ vĩ đại.

Nơi ở là nơi trải nghiệm hạnh phúc mọi loài. 
Nơi ở là nơi sinh ra, sống và là nơi trở về an nghỉ thanh nhàn.
Nơi ở là nơi sinh, sống và về.

nguyentuonglinh


29/9/2013

TIẾT KIỆM

Viết cho người cộng sự

Nhiều và ít
Thêm một chút muối cũng là dư
Bớt một chút đường cũng là thiếu
Mưa ngập đường không còn lối về cũng là ít
Thêm một ánh mắt giận dỗi cũng là quá nhiều.

Thời gian vô tận đâu phải nhiều
Và vì thế, tiết kiệm thời gian là  tăng thêm thứ khác
Và vì thế, kiệm lời là dồn ý tưởng cho một lần có thể.

Tiết kiệm cái này là tăng cái kia
Tiết kiệm cái này là giảm cái kia  
Và như thế, "cái khác" luôn không là cái khác.

Tối thiểu đã làm hỏng tình yêu
Tối đa đã làm cho thô thiển
Ngọt trong mặn và mặn trong ngọt không là như nhau.

Thiếu dư thừa, gió không làm nên bão táp
Thiếu câu thừa, không làm nên  giận dữ
Nhưng - Lạnh vừa đủ làm mùa thu thêm ấm.

Chừng đó thôi nhưng rượu này uống được
Chừng đó thôi, ánh mắt này đủ nhớ
Chừng đó thôi, một chút nắng bên thềm.

Và không biết đâu nhiều đâu ít
Chẳng biết đâu phải  là lúc để dành
Dồn hết vốn cũng là lần tiết kiệm.

Sống thực sống cũng là lần tiết kiệm.

nguyentuonglinh
10/9/2012

Lợi nhuận


Vốn

Vốn là mọi thứ mình có thể tạm dùng để đưa cuộc sống đi theo một ý định.
Vốn gồm những thứ cân đong được và không.
Vốn gồm những thứ thấy được và không.
Vốn là những thứ của mình và không của mình.
Công cha nghĩa mẹ, sư phụ bạn hiền, sương gió và đủ mùi vị cuộc sống đã và sẽ góp vốn cho người.
Công đức, Phước đức bao đời đã góp vốn cho người.
Hành vi ứng xử tức thời tạo nên động lực, cũng là một thứ góp vào trên đường đi tới.

Lợi nhuận

Lợi nhuận có thể là con chữ, là ngộ nhận.

Vốn, chi phí, tiền lời như thể quá khứ, hiện tại, tương lai - Có thật và không có thật.
Trải nghiệm như cuộc chơi tổng lực, như môn thể dục rèn luyện thân thể và tâm hồn. Ở đó, không quan tâm đến cái gì là vốn, nhưng luôn được thu về.

Mọi thứ đều là VỐN vì nhân duyên, thiên thời, địa lợi đều dự phần,
Mọi thứ đều là LỢI NHUẬN vì từ lúc nhận biết được hương vị cuộc sống ta không có gì,
nên,
cứ quên đi khái niệm vốn và lời cho tâm trạng thanh thản,
cứ tận lực nhận biết cuộc sống ngập tràn thú vị,
cuộc sống như phim - chiếu qua tuần tự.

Thản nhiên thu nhận những trải nghiệm, đôi khi quá sức chịu - để rồi lại tiếp tục ngắm nhìn...
"... ngắm nhìn và hạnh phúc được thấy."

nguyentuonglinh

1/9/2012


Sự đều đặn

Nếu có những vị Thần quyền lực vô song, thì "Sự đều đặn" là một ÔNG như thế.
Cho đến ngày nay, các nhà thông thái đang từng bước tìm ra phần nào bí ẩn của THỜI GIAN. 
Họ tò mò xem THỜI GIAN có thật hiện hữu không, mà sao con người bị nhốt vào trong đó. Thời gian là một cái lưới mềm dẽo không phải cứng ngắt.
Tính mềm đó là một trong những tố chất bất bại.
Cũng vì thời gian không bám giữ cái gì làm riêng, không dừng lại - nên con người phải tìm cách cho nó có hình dáng, gán cho nó một TÍNH ĐỀU ĐẶN để chiếm hữu.
Dù thời gian không phải là tấm ván, nhưng nếu mượn được, chia hành động ra thành nhiều phần nhỏ - cứ đều đặn thực hiện...
Một ngày kia, từng giọt mưa trở thành biển cả.

nguyentuonglinh
21/8/2012

Đi tìm sự Trật tự


Vị trí của Trật tự
Trật tự ngang bằng với mơ ước, mong đợi của con người.
Có được TRẬT TỰ, có được tất cả.
Biết được Trật tự, con người biết lối đi lối về.
Biết được Trật tự ở đâu, con người biết mình đang ở đâu.

Trật tự ở chỗ không trên, không dưới.
Trật tự ở nơi không xa, không gần.
Trật tự nương nhờ nơi nào có "không trật tự".

Hành xử
Mong có được Trật tự như một cách sống.
Ứng xử với Trật tự cũng là một cách sống.
Không nghĩ đến Trật tự, là thể hiện mình.

Đi tìm sự Trật tự
Trật tự luôn tự nhiên vẫn có, chỉ là cách thấy, cách nhận thấy.
Đôi mắt nào để mà nhìn thấy. 
Thấy mình.
Mình muốn điều gì.
Mình không muốn điều gì.

Trật tự ở nơi, nơi có điều mình không thích...

nguyentuonglinh
22/5/2012

Bài toán

Những việc đơn giản
Có thể đã có gì không ổn khi nhìn một vấn đề và thấy đơn giản.
Tự thân mọi việc luôn trình diễn không che đậy mọi thứ mình có. Mỗi người khi quan sát và thu nhận rất khác nhau. Do thu nhận khác nhau, nên vui và buồn cũng khác. Từ đó, có thể sinh ra một thứ giàu nghèo mới. Giàu nghèo về cảm nhận.

Những việc phức tạp
Một ván cờ có mức độ phức tạp khác nhau tùy nơi người chơi.
Cùng một ván chơi, mỗi người có sự căng thẳng khác nhau. Sự phức tạp và đơn giản cùng ở một nơi.  Phức tạp có thể không phải là tập hợp những điều giản đơn. Có thể không phải chẻ nhỏ những rối rắm là được những đơn vị. 

Bài toán
Không phải những thứ phức tạp mới là bài toán.
Không phải những thứ giản đơn là không cần giải đáp.
Cũng có thể chúng ta đã bế tắc khi cứ ngỡ những chuyện phức tạp là luôn cần phải giải. 
Có thể cuộc sống không còn thú vị khi mọi thứ đều cho là đơn giản - và không cần phải giải.

Phương pháp giải bài toán
Có thể vì cần đáp số, luôn đi tìm đáp số - nên nhiều bài toán giải không ra.
Trong quản trị, trong cuộc sống, khi bất chợt thấy sự trật tự thì khi đó bài toán đã được hoàn thành.

Khi nhìn mọi thứ có một trật tự, thì không còn gì phải làm nữa...

nguyentuonglinh
17/5/2012





Đức hạnh

Đức hạnh 
Đức hạnh thực tế không được công nhận hiện có, đang có. 
Đức hạnh luôn xem là thứ "nên có", ở phía trước, nên đức hạnh không có thực. 
Đức hạnh là thứ gì đó cao siêu, thánh thiện, hàn lâm - nên nó mãi xa vời. 
Người ta thường bảo: "Đó là" đức hạnh, mà không phải "đây là" đức hạnh. 
Tìm đức hạnh ở chỗ khác, không tìm bên trong nên bên trong không có.
Khi không còn tìm đức hạnh - khi ấy có khả năng đức hạnh ở đâu đó bên trong. 

Trật tự 
Trật tự là mọi thứ ở đó - đều có lý do ở đó. Không thừa không thiếu. 
Trật tự là cơ chế, hệ thống hoàn hảo. 
Hoàn hảo như một bình gốm. Bình gốm đã loại bỏ tất cả cái dư thừa. 
Bây giờ, ở đó có một thứ gọi là ĐỨC HẠNH.

Không trật tự 
Không trật tự là một trạng thái chuyển tiếp của trật tự. 
Không trật tự là "phản hạt" của trật tự. 
Nếu có "không trật tự", thì có "trật tự". 
Nếu không có "không trật tự", thì không có "trật tự". 

Không trật tự cũng là đức hạnh. Nó là thứ đã cho TRẬT TỰ đức hạnh. 

Mọi thứ tồn tại có ý nghĩa, hữu ích, không thừa không thiếu - là đức hạnh. 

nguyentuonglinh 
11/5/2012



TÂM

Viết cho người cộng sự

Tâm
Tâm là nơi ở giữa và không ở giữa.
Tâm là điều hữu hình và vô hình.
Có những thứ ở bên lề, nhưng bổng dưng được coi trọng và trở thành tâm.
Có những cái ở tâm mà bị quên lãng, nên tâm không tồn tại.
Tâm có thực và không có thực. Ẩn ẩn, hiện hiện - gần gũi, xa vời.
Tâm đôi khi bị lạm dụng, quen dùng - nên TÂM không còn là chính mình.
Tâm trở thành thần thánh vì là nơi ai cũng hướng về.
Tâm lại là nơi mà tâm thức bị cột - như một thứ giả danh.
Tâm là chánh đạo trở thành không chánh đạo - vì TÂM trở thành chỗ để dựa vào...

Tâm luôn dời chỗ.
Như mọi thứ, TÂM - cần được hiểu là luôn biến đổi.
Tâm không có sẵn mà chỉ được sinh ra khi cần.
Sinh ra và lớn lên và cần biến đổi từng giây. Sinh ra và cũng mất đi về với vô cùng.
Tâm luôn dời chỗ như một con người có thật.

Tâm ở đâu.
Khi sinh ra, TÂM có thể tốt hay không.
Thiện tâm, như là một báu vật luôn được thế gian mong cầu được có, cầu mong có được.
Khi có được rồi, thường luôn ôm giữ và bám vào đó như một bức tượng linh thiêng. Tôn thờ vì nghĩ rằng TÂM luôn không biến đổi. Vì sự sùng bái, Thiện Tâm không còn là Thiện Tâm.

Tâm luôn cần được dịch chuyển từ ý tưởng tốt đẹp để thành hiện thực.
Mọi hành vi, tự nó xuất hiện những TÂM mới. Cái Tâm mới, đó là sự an định, là sự định hướng để mọi thứ được chu toàn, tinh xảo. 
Sự hoàn thiện sẽ có, khi mọi thứ đều phù hợp và ăn ý cùng nhau. 
Nhiều khi, mọi thứ hỗn độn - nhưng nếu là sự hỗn độn trong hài hoà, thì đó là một bức tranh sinh động tuyệt vời. Tuyệt vời, một khi mỗi công trình có một sự dẫn dắt, định hướng. Bất kỳ, một công trình dù lớn hay nhỏ, nếu mất đi tư tưởng chủ đạo - công trình đó bị hỏng.
Bị hỏng vì hệ thống không hài hoà. Bị hỏng vì không có tâm. 
Nếu sự nhân quả có tồn tại, thì TÂM cũng luôn sinh ra và luôn biến đổi. Nếu như vậy, cũng cần luôn có một thứ tâm khác để định vị: Thiện Tâm. 
Thiện Tâm cần sinh ra ở "mọi thứ nhỏ nhoi".

Nhiệm vụ của TÂM
TÂM không phải là thứ để dựa vào, mà là một chuẩn mực. Để không lạc lối, Tâm này là nền tảng để sinh ra các tâm khác cùng huyết thống.
Một bữa ăn ngon, không phải vì hội tụ những thức ăn cao lương mỹ vị.
Một đêm hoà nhạc thành công, không phải trình diễn mọi bản nhạc nổi tiếng.
Một nét duyên hài hoà, đôi khi thoáng qua rất nhẹ - cũng đủ đánh đổ một con người.

Nhiệm vụ của Tâm? Đơn giản chỉ là luôn hoàn thiện những việc cỏn con.
Vì Tâm vô hình, nên khi say với một cái gì, luôn thú vị với cuộc sống... thì Tâm ở đó như một thế giới song song.

Nếu những việc nhỏ nhặt đều được chăm, được nâng niu, thành kính như một thứ Đạo, hy vọng sẽ cảm thụ hạnh phúc ngang bằng những điều lớn lao - thì ở đó có thực một cái TÂM. 

Tâm luôn dịch chuyển và biến hóa.
Tâm đi về đâu, thiện ác thì cũng còn tuỳ...

nguyentuonglinh
14/4/2012





Mất và còn

Thời gian
Thứ mà Tạo hoá quan tâm nhiều nhất là: Tính 2 mặt.
Điều mà con người hay bận tâm: phải trái.
Thời gian không thể hiện rõ sự phải trái. Phải trái của thời gian biểu lộ bằng một cách khác: tính hiệu quả của mọi thứ trôi trong đó. 
Quá khứ và tương lai không phải khác nhau, mà chỉ là một sợi dây.
Nhanh hay chậm không phải khác nhau, vì chưa có hằng số nào xác định.

Thu nhận
Thời gian đang thụ hưởng mọi thứ, luôn tham lam nhận mọi thứ.
Thời gian như kho báu, chỉ biết thu nhận và cất giữ mãi mãi.
Thời gian luôn có tương lai và luôn có tương lai. 
Thời gian luôn có hiện tại và không có hiện tại. 
Thời gian có thể có quá khứ, và có thể không có gì.

Mất
Tưởng "tôi có rồi", nhưng lạc mất vào tương lai thành chưa có. Tưởng "chưa có" mà lại lang thang vào quá khứ, thành ra đã có. Chỉ là một trò chơi của Tạo hóa.

Trò chơi, nên mọi thứ không mất gì, vì cất tạm vào kho đâu đó, rồi lại lấy ra chơi.
Mỗi người được trao cho chìa khoá để mở cửa kho.
Nhưng buồn thay, vì đãng trí nên luôn mở nhầm kho..


Bên cạnh định luật bảo toàn năng lượng (nếu có) có định luật bảo toàn mất và còn (nếu có).
Thời gian chỉ nhận mà không biết cho, nên thời gian đi mãi không về...

nguyentuonglinh
19/3/2012



Mặt trời bên Sông lúc đó...

Yên lặng và không yên lặng


Yên lặng
Yên lặng ở chỗ ồn ào. Nó chen giữa những ồn ào.
Yên lặng ẩn mình như không hiện diện.
Mọi nơi đều có yên lặng. Nó tràn ngập thế gian, đan xen vào trái tim, chen vào nhịp tim. Cái gọi là thổn thức, vì có phút giây yên lặng pha vào tiếng khóc, mới thành.

Hình dáng
Sự yên lặng đôi lúc có hình tròn, hình vuông, vô hình dáng, có khi mong manh như tơ. 
Yên lặng có thể được kéo dãn, nén lại. Yên lặng không có, vô hình như một linh hồn. 

Tính cách
Yên lặng có trạng thái hiền hoà dễ chịu, đồng thời ngột ngạt, sợ hãi.
Lúc này nhẹ mát, dễ dàng như dòng nước thánh thiện.
Lúc kia như gươm, bén như tia chớp.

Một đôi
Nghệ sĩ thanh nhạc chú ý đến nốt lặng. Người nghe nhạc lại nghe những tiếng vang...
Đó là tiếng sét giữa trời, len lõi quyết đoán xé không gian giữa những trống không.
Đó là tiếng chuông vang lên thinh không, như những tia ánh sáng được tung lên trên trời. Tiếng chuông bay lên cao, không rơi xuống như lẽ thường.
Yên lặng và âm thanh trộn lẫn thành một đôi.

Nơi không có yên lặng
Nơi không có tiếng động nào, hoàn toàn vắng bóng âm thanh - nơi ấy cũng không tồn tại yên lặng.
Nơi mà cho là bình yên cũng chẳng bình yên, cũng không bình yên.
Lúc mà người nhớ đến yên lặng, là lúc không có yên lặng.

Giá trị yên lặng không giống nhau.
Người cần có yên lặng để sống và làm việc. Người cần tiếng động để tỏ bày sự có mặt. Đôi khi cần tiếng động để làm bạn. Cần tiếng động để thấy không cô đơn.

Khi có thể làm việc, suy nghĩ trong ồn ào náo động, lúc ấy tiếng động hay yên lặng chẳng có ý nghĩa gì.

nguyentuonglinh
6/3/2012


Mất đi và nhận lại

Nhận

Chiếc lá nhận nắng và trở nên xanh. 
Chiếc lá nhận thời gian, trở nên vàng úa.
Cây cỏ nhận tình yêu, mau lớn, mau tươi.
Người lớn tuổi nhận điều chân thật, sống rõ ràng. 

Cho 
Cho mà không biết cho, là cho. Đó là sự biến đổi bình thường. 
Cho mà biết cho cũng là cho. Đó cũng là bình thường. Mọi thứ luôn bình thường. 
Người lớn tuổi nói được lời chân thật, là cho đi và sẽ nhận về bình an. 

Nhận ra điều sai là nhận về và cũng cho đi, tách xa điều ấy mãi mãi. 
Không nhận ra điều sai, là không thu về, nhưng mãi ôm điều ấy trong lòng. 
Sống minh bạch thật khó chịu và thật dễ chịu. 
Trải lòng ra, thật khó chịu và thật nhẹ nhàng. 

Kính trọng và không kính trọng
Kính trọng là thu về sự ngưỡng mộ. 
Không kính trọng là mất đi chỗ dựa, nhưng thu về sự thật. 
Ở ranh giới giữa đúng và sai, 
ta gặp người không kính trọng. 
Cảm ơn người đã không kính trọng mình. 
(Đó là người vừa qua đời mình, một lần rất cần. Một tia chớp, một tiếng sấm cho những cơn mưa).

Cho đi, nhận về.
Đến bao giờ không để ý đến điều ấy... 

nguyentuonglinh 
03/3/2012 

Minh triết và không minh triết

Lời dạy
Ngày xưa cha mẹ thường dạy: "Sống làm sao coi được thì sống".
Gia tài thừa kế là như vậy. Tình yêu, giáo dục, hoài bảo, đòn roi là vậy.
Có quá nhiều điều "không coi được" đã hành xử trong một chuỗi dài của cuộc sống.
Cũng vì phải sống coi được, nên luôn thấy mình đã đi lạc chỗ...

Cần phù hợp với chung quanh và đồng thời phù hợp với gốc - như luôn cần hợp với trọng trường.
Cần thay đổi những điều đang nắm giữ và luôn hướng về với ngọn - như luôn hướng lên trên.
Phải chăng, sự mất gốc và mất hướng đi đều lạc lối như nhau.

Bản chất sống luôn cần những cái phù hợp và những điều ngược lại. Sống theo sở thích, ăn theo sở thích. Sống - ăn ngược lại.
Ăn hoài một món sẽ bệnh. Sống hoài một cảnh, sẽ hư. Sự pha trộn tốt xấu hình như là ý muốn của Tạo hoá, là Đạo của Trời đất.

Vì luôn cần thấy mỗi hành xử "coi được" là được.
Nên "chìa khoá sống coi được" là chìa khoá vạn năng. Một chìa khoá không bằng kim loại, mà bằng một sợi mềm, mềm như không có gì vậy...

Bởi vì, giữa muôn vàn điều hư đốn, ít hư một chút là được.
Giữa muôn "cái bình gốm" không hoàn thiện, một cái ít tì vết hơn là được chọn, có khi được trưng bày nơi đại sãnh.

*

Cái minh triết mà không luôn được dùng thì lãng quên.
Cái minh triết mà xa vời, khó biết lại là không minh triết.

Minh triết tìm hoài không thấy. Đôi khi lại nghĩ có cái gì đó không minh triết.

Có thể, cái không minh triết luôn ở chỗ minh triết... -  vậy đâu là minh triết.

nguyentuonglinh
10/2/2012



Tiếng chuông gió

Tiếng chuông 
Đầu năm đi lễ chùa. Chùa trên núi. Một bên là biển. 
Dưới mái chùa có những chiếc chuông gió.

Chuông hát 
Tiếng chuông gió vang lên. Bất ngờ như tiếng hát. Âm thanh vô lượng hòa nhau như tiếng đàn. 
Ngày đầu năm, gió rung chuông theo cách khác. Tiếng chuông có màu xanh. Tiếng chuông có hy vọng. Cách rung của gió như cách của Người. 

Gió đến từ biển xa và gặp chuông. Chuông vang lên khi gặp gió. 
Tiếng reo trong vắt, dịu ngọt mà xuyên qua mọi thứ. 
Tiếng chuông – một thứ tiếng của gió. 
Tiếng gió nhẹ nhàng, từ tốn mà đi đến vô tận. 
Tiếng gió hay tiếng chuông - chậm rãi đi suốt với thời gian. 

Có thể trong đêm thanh vắng, gió cũng đến rung chuông. Rung chuông gọi ai. 
Những ngày giông bão, chắc gió cũng đến rung chuông. Tiếng chuông không bằng tiếng của bão tố. Vậy mà cũng đều là tiếng của gió. 
Nghe chuông hiểu ngay tánh nết của gió. Lời nói của chuông là tâm trạng của gió hay của chuông. 
Tiếng chuông là tâm trạng của Người hay quyền năng của Phật. 
Lời của gió là thứ cho đi hay thu về. 

Và chuông không hát 
Có lúc chuông không vang lên. 
"Thời gian" bắt đầu lên tiếng, chứng minh mình có mặt. 
Cái không có lại phô bày cái không có của mình. 

“Nơi im ắng” là một chiếc cầu. 
Chiếc cầu mà con người có thể đi về muôn nơi, trong một không-thời-gian mười phương tám hướng. 
Khoảng lặng giữa các nốt nhạc, là lúc những tình cảm sâu lắng vỡ oà. 
Khoảng trống giữa những tiếng chuông, dù một giây, để hiểu rằng mọi thứ đều cần sự vắng mặt. 

Tiếng chuông, tiếng gió 
Tiếng chuông hãy đến với người thương. Người nhớ đường về. 
Âm thanh khuấy động mọi thứ không còn sống. Sự sống trở lại. 
Tiếng gió rung lên những điều thầm kín, những thứ ở thật gần và sẽ sống lại. 

Tiếng chuông là một bài thơ âm thanh. 
Kinh của Phật. Tiếng gió kẻ phàm trần. 

nguyentuonglinh 
31/1/2012



Thư cuối năm

Em,

Một năm làm ăn - em có được không.
Anh miên man suy nghĩ về "cái được" của người làm ăn.
Người làm ăn là người tạo cho mình cái quyền được thụ hưởng trong trải nghiệm thú vị.

Lợi nhuận
Đó là việc hay nghĩ về nhất.
Lợi nhuận là gì, được thua khó biết phải không em.
Có điều, cái thu về có gọi là lợi hay không còn do bản chất của  vốn.
Không hợp, cái thu về chỉ làm vốn tổn hại thêm.

Hàng ngày nhìn thấy bao điều thành quen. Những điều thiện thường gặp sẽ làm thân tâm thêm vững.
Những điều ác, hoà hợp với nếp sống hung bạo. Thu vào điều ác cũng  là lợi nhuận của cái ác. 

Mau biến mất
Cái lợi mau biến mất.
Cái lợi luôn bị biến hoá và được đổi tên.
Em thấy không, cái lợi là cái phù du như mọi thứ trần gian hay chính nó muốn tan biến vì một lẽ mơ hồ.
Lợi biến thành vốn ngay tức khắc - khi em vừa chạm tay vào.

Những giá trị tinh thần, những ánh chớp nhân văn cũng là một thứ lợi - nó nhanh chóng bồi đắp cho cốt cách đời thường.

Cái lợi luôn biến thành vốn. 
Em sẽ thấy - sau một thời gian, cái vốn cũ chỉ còn một phần nhỏ.
Cái thu vào dù nhỏ trong hiện tại, nhưng nó sẽ vô cùng lớn ở tương lai. 

 *

Càng nghĩ, càng sợ.
Sợ -  vì nếu nhầm lẫn - "những cái thu vào sẽ ăn mất tấm thân mình”.

nguyentuonglinh
22/1/2012


Có một vị Thần như thế

Các vị Thần
Biết được sự có mặt của Thần từ ngày còn bé thơ. Có thể Thần cũng sinh ra từ ngày ấy. Thần sinh ra và sống mãi. Sống mãi theo hy vọng và không hy vọng.
Thần nhiều lắm vì tuổi thơ không đủ số để đếm.
Thần bất diệt vì có thể khi xuôi tay, con người bận rộn, chỉ để ý đến mình mà không còn theo dõi số mệnh của Thần.
Các vị Thần nhiều vô số. Nhiều như bao hy vọng, bao ước mơ.

Vị Thần của tôi
Tôi có nhiều vị Thần đáng yêu.
Tôi yêu điều gì, là điều đó có Thần. Thần là Tôi mà không phải Tôi -  vì Tôi không đến được cõi mơ ước, vì Tôi phàm trần.
Thần luôn yêu mến tôi. Không phải lúc nào tôi muốn cũng được. Như một người cha, yêu thì yêu nhưng luôn nghiêm khắc, giới hạn. Giới hạn những điều mơ ước thành hiện thực, vì người này là người này, người kia là người kia. 
Không thể mình trở thành người khác được.
Đôi khi tôi muốn thành người  khác. Thần không cho. Tôi khóc.

Thần ở đâu
Đường đời thấm mệt vì lạc bước. Tôi luôn hỏi Thần ở đâu.
Đường đời bơ vơ vì sao đơn độc. Tôi biết Thần giận nên giấu mặt.
Ai là người toàn thiện. Nếu ai toàn thiện thì đã thành Thần. Tôi cũng là một người nên luôn nhầm lẫn.
Thế gian đông người mà luôn vắng lặng.
Thế gian chật hẹp mà trống vắng làm sao.
Tôi luôn hỏi, mình là ai.

Có vị Thần như thế
Ông Thần Đèn đã từng được biết. 
Thần không quyền năng vô hạn như mình nghĩ. Thần chỉ làm theo mệnh lệnh và luôn hoàn thành giỏi dang phần việc của mình. 
Ý nghĩ của Người là ý của Thần. 
Thần làm theo mệnh lệnh. Nơi ra mệnh lệnh là "bộ óc" của Thần.
Thần dễ thương là vậy.

Thần Đèn là Ông Thần chung của mọi con trẻ và của tôi.

Có một Vị Thần , có những vị Thần như thế...

nguyentuonglinh
15/1/2012


Vị thần thời gian

Thần hộ mệnh
Có thể Rùa  biết được sức mình có hạn. Nhưng "cái sức" của Rùa không ở những chân đều bước. Cái sức không ở trí tuệ siêu phàm.
Cái sức của Rùa có thể là cách sống hoà hợp với đại lượng thời gian. 
Không phát hiện có sự tồn tại của thời gian, nên Rùa trở thành linh thiêng.
Giành chiến thắng không phải là đã về đầu trong một cuộc đua năm ấy.

Chỉ trong một hành xử rất bình thường, của một việc không cố gắng lắm,  vậy mà trong trí nhớ của nhân loại, Rùa trở nên một nhân vật.

Rùa có một vị thần hộ mệnh,  đó là THỜI GIAN.

Không hề nhầm lẫn
Trí tuệ dân gian để lại những di sản:
"Nước chảy đá mòn",
"Có đi có tới"

Nghe những câu như vậy, thường nghĩ về sự kiên nhẫn. Không hề nghĩ yếu tố thời gian. 
Rùa không biết kiên nhẫn là gì. Kiên nhẫn là do con người dạy. Rùa cũng không biết đến thời gian.  
Rùa sống song hành như trôi theo thời gian.  Đúng hơn, không trôi đi theo một cái gì cả.

Rùa đã về đến nơi không hề nhầm lẫn.

Thời gian là kho báu
Kho báu - nhưng thời gian không có định lượng và định tính.
Thời gian không lấy mang về được. Thời gian không hoàn trả được.

Thời gian lấy hoài không hết. Vậy mà, không thể sờ, không thể chạm đến thời gian.
Kho thời gian luôn cho. Kho thời gian không có khoá.
Kho thời gian vô tận mà không có đường vào.

Thật quá sai lầm khi chia thời gian thành các đại lượng năm tháng ngày giờ...
Có lẽ thời gian là vị thần. Vị Thần y như là một vị Thần...

Tiêu chuẩn, phẩm  hạnh của Thần
Lúc ẩn lúc hiện -  Có và không có - Thật và không thật 

THỜI GiAN đúng là vị Thần rồi.

nguyentuonglinh
14/1/2012