Hiển thị các bài đăng có nhãn BLOG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BLOG. Hiển thị tất cả bài đăng

25 năm, một chặng đường

(Trích lại bài phát biểu, trong lễ chuyển giao thế hệ ngày 22.11.2014 tại Cty Cao Su Việt)

Thân mến chào tất cả mọi người,
Lời quan trọng nhất tôi muốn nói, đó là gởi lời cảm ơn, trân trọng gởi tấm lòng biết ơn đến tất cả cộng sự, đến những người thân yêu đã đồng cam cộng khổ - cùng tôi vượt qua những chặng đường, đôi lúc tưởng chừng đã dừng lại.

Cầu chúc mọi người hạnh phúc và luôn nhiều sức khoẻ.

*

Hôm nay cũng nghĩ đến những người trẻ - đã làm bạn cùng tôi. Các bạn đã chịu đựng cái tánh khó chịu của tôi. Các bạn đã cam chịu những thử thách mà Ông Trời đã bày ra cho tôi. Cuộc chơi có vẻ không vui thú gì. Khó khăn nhiều hơn thuận lợi.
Nước mắt nhiều hơn nụ cười... Thế mà, chúng ta vẫn về tới đây, hôm nay ngồi bên nhau - tràn ngập thân tình và hạnh phúc.
...

Thưa các bạn,
Từ ngày đầu tiên, gần tuổi 40, sau những ngày rong chơi lạc hướng, tôi đã "muốn làm một cái gì đó". Mới đây, mà bây giờ đã gần 25 năm. 25 năm cho một đời người và cũng là một phần đời của Công Ty Cao Su Việt.

Yêu điều gì, thì thời gian trôi đi rất nhanh.
Một chặng đường như vậy, như mới hôm qua, luôn chỉ biết đi tới. Chính vì điều ấy, mà sự lạc quan luôn đồng hành - để rồi, hôm nay kết luận: Sự lạc quan, chính là một trong những nguyên nhân thành công. Sự lạc quan không phải tự nhiên mà có. Sự lạc quan sinh ra từ công việc, những công việc dù vụn vặt, nhưng luôn tận tâm tận lực, chăm chút, luôn đầy ắp năng lượng SÁNG TẠO. Không phải những điều lớn lao làm cho người ta HẠNH PHÚC, mà chính những việc bé nhỏ. Luôn suy nghĩ mới, làm mới ngay những việc thường ngày.
Đó là bài học thứ nhất. Yêu việc nhỏ đang làm và luôn sáng tạo - là hạnh phúc.
 
Bài học thứ hai, xác định mình phải là người thiện tâm.
Mình là ai. Mình phải và luôn phải là NGƯỜI THIỆN TÂM. Nếu mình lành, những người lành mới kết bạn. Suy nghĩ minh bạch, hành động minh bạch, luôn yêu những giá trị nhân văn. Biết làm những việc vừa sức, để có thể đạt được kết quả cao nhất. Đó là trách nhiệm xã hội. Mình cho xã hội điều gì, mình nhận lại điều ấy. Khách hàng nhận điều gì, mình sẽ nhận điều ấy. Người thiện tâm là người luôn khiêm cung và biết ơn.

Bài học thứ ba, luôn suy nghĩ khác biệt, hành động khác biệt.
Sản phẩm khác biệt, đó là con đường tránh va chạm, tránh cạnh tranh. Khi sản phẩm vừa ra đời, đã có vị trí độc nhất. Càng hoàn thiện, càng thiện nghệ, càng khác biệt. Đó là một giá trị. Điều gì có giá trị, điều ấy tồn tại.
Thí dụ một chuyện khác biệt: Không chạy theo quy mô bề rộng, mà hãy theo chiều sâu. Bởi, chiều sâu của mọi thứ là một thế giới vô cùng. Ở đó luôn là khác biệt.

25 năm tôi cảm nhận được 3 điều đó.

*

Tôi biết, đến lúc nào thì dừng lại. Hôm nay. Dừng lại.

Tôi muốn chuyển giao lại cho thế hệ thứ 2 - không phải cho một người - mà dành cho tất cả những cộng sự thân thiết của tôi.
Không phải tôi chuyển giao nhà máy - mà mong là gởi lại cái tinh thần lạc quan, trầm tĩnh, kiên trì, cháy bỏng với công việc. Luôn cháy với công việc.
Yêu mình. Yêu người.

*

25 năm xây dựng chưa được bao nhiêu.
Những năm tiếp theo, tôi mong đợi sự mạnh mẽ, trẻ trung của các bạn.

Cuối cùng, như một quy luật - những người thành đạt đều là những người có sức khoẻ. Tôi chúc mọi người nhiều sức khoẻ. Tôi chúc mọi người hạnh phúc.

Hôm nay, tôi tuyên bố chuyển giao quyền điều hành công ty cho thế hệ thứ 2.

Xin cảm ơn mọi người.

***




Một vài hình ảnh về Công ty Cao Su Việt: HÌNH ẢNH CTY CAO SU VIET


Cao Su Việt đã chuyển giao quản trị cho thế hệ thứ 2.

Ngày 22/11/2014, Cty TNHH Cao Su Việt, công ty sản xuất các sản phẩm cao su kỹ thuật từ Polyurethane và cao su, đã tổ chức lễ chuyển giao quyền quản trị công ty cho thế hệ thứ 2 thành công tốt đẹp.

Ông Nguyễn Tường Linh, thế hệ thứ nhất, 1990-2014
chuyển giao cho Bà Nguyễn Liên Hương, Giám đốc công ty - cùng Ban Giám đốc:

Ông Lê Đình Quyết, Giám đốc điều hành
Ông Huỳnh Thanh Tâm, Giám đốc công nghệ
Ông Nguyễn Kim Ngọc, Giám đốc sản xuất
Bà Nguyễn Thị Phước, Giám đốc nhân sự

tiếp nhận trực tiếp điều hành công ty.

Nhân dịp này, các thành viên của Hội đồng Công ty đã thống nhất:
Ông Nguyễn Tường Linh, Chủ tịch sáng lập, tiếp tục giữ chức vụ Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị.

Buổi lễ được tổ chức đơn sơ, ấm cúng và thân mật - thấm đượm tình cảm gia đình.

(Trích thông cáo báo chí).


Cảm ơn cuộc hạnh ngộ này

Thư cảm ơn
Gởi các cộng sự

Chào các bạn,
Qua mấy ngày cùng nhau nghiên cứu Phong cách Công ty, tôi gởi lời cảm ơn đến mọi người. Cảm ơn vì đã giúp tôi thấy nhiều điều, mà trước đó chưa một lần cảm nhận.

Có những “bài thu hoạch” rất ngắn gọn, đơn sơ chỉ vài câu:
“… Dù lớp học có mấy buổi, nhưng những điều con nghe thật lạ lẫm. Con chưa hề nghĩ rằng, cuộc sống quá đơn giản như vậy. Thế mà, con đã rối quá, đôi lúc bế tắc và chỉ muốn bỏ việc. Bây giờ, hình như con đang thấy một cái gì đó... rất khác. Con đang bắt đầu lại từng chút một đây…”
“... Đôi lúc con nghĩ là mình bị bỏ rơi. Nhưng, thật kỳ lạ, bây giờ con hiểu: mình đã tự bỏ rơi mình. Sao lại như vậy…”.
Đúng. Cuộc sống thật đơn giản.
Vì ở kế bên, quá gần, nên không nhìn thấy.
*
Cây bông giấy trước nhà máy, đã tựa lên bức tường mà lớn lên. Lên tới Trời chắc? Không, chuyện lên cao nữa, bức tường không thể. Bức tường chỉ cao tầm đó.
“Cũng giống như mẹ, cha. Sức già, với những đồng tiền nhà quê chỉ cho con học đến đó. Từ đây, con phải biết “tự” mà đi. “Tự”, có nghĩa là luôn song hành với mọi người bên cạnh. Họ nương vào con và con nương vào họ. Một đôi khi, thấy mình là quan trọng – nhưng bài học con gà/quả trứng – mẹ/con – sáng/tối - như nói rằng: Cái này có, cái kia có. Người này luôn là chỗ dựa của người kia”, chịu ảnh hưởng nhau. Mọi thứ xảy ra đồng thời.
Là chỗ dựa (khi mỏi), chớ không phải “chỗ, để mà mình luôn luôn dựa vào”.
“Ấm trà phải sạch sẽ. Ấm làm bằng loại đất gốm đặc biệt, giữ nóng được lâu. Đất đã chịu đau, bị nung ở nhiệt độ mấy nghìn, hóa thân thành GỐM, thành chiếc ấm trà vững chắc, nhẹ hơn… Lại trang điểm thêm một vài bông hoa … Tự ấm phải làm cho người dùng thích. Thích vì có lợi. Người dùng cảm thấy xứng đồng tiền bỏ ra: đẹp, giữ được nóng, hợp thời hợp cảnh, tiện dụng…
Nước trà ngon, nhờ trà, nhờ người hái trà, nhờ nước đúng chuẩn, nhờ người pha…
Tự ấm, tự nước… đã có “những cái rất riêng”. Khi cái này gặp cái kia, sức mạnh nhân đôi. Nếu thiếu một, dù chỉ một, sẽ không có tất cả.
Dựa, nhưng nếu mất chỗ dựa bất ngờ, không ngã - mới là dựa.
Vậy thì, tự làm cho mình mạnh lên, không đơn giản là kiếm được cái sống, mà còn thoát khỏi sự va chạm luôn khắc nghiệt. Vâng, cuộc sống luôn khắc nghiệt. Những cái giống nhau luôn va chạm, hại mình, hại cái khác. Để bớt tổn hại, mỗi thứ phải vượt nhanh lên phía trước, vươn về phía khoảng trống chưa có ai – như cành cây, chiếc lá, như cái rễ chui sâu…

Nhìn cây Ngọc Lan trước sảnh, thấy được bao điều.
Sự sung mãn, tràn đầy nhựa sống được bắt đầu từ gốc. Hồi xưa, cây chỉ là một mầm nhỏ.
Gốc vững vàng với đất đầy chất bổ dưỡng. Rễ luôn tìm được nước. Nước là chiếc xe chuyên chở mọi thứ nuôi cây. Cành lá không biết từ đâu mà sinh ra. Sinh ra từ nụ nhỏ bé xíu. Mọi cành lá xum xuê đều từ trong mà ra. Mọi thứ đều bắt đầu từ cái rất nhỏ bé... Nụ mạnh khỏe, cành mạnh khỏe. Chăm chút cái nhỏ bé bây giờ, ngày mai có kết quả lớn. Cái nhỏ dễ làm. Điều nhỏ dễ kiểm soát.
Nước, cũng như tiền, chỉ là chiếc xe chuyên chở mình đi. Nước đi, chất bổ dưỡng đi theo… Nước ở một chỗ là nước chết, đôi lúc gây hại.
Tiền. Tiền là chiếc xe chở người qua từng đoạn ngắn, một phần rất mong manh trong chuyến đi dài.
Đôi khi tự hào, hãnh diện vì được ngồi trên chiếc xe sang trọng. Thật ra, không ai ngồi mãi trên xe. Đôi lúc, chỉ có một mình mò mẫm trong bóng tối, vực sâu. Lúc bấy giờ, lúc mà đã mất hết tất cả bạn bè, người thân…, trắng tay – chỉ còn có “sức”. Sức mình. Sức và Trí.

Ngẫm nghĩ mà thấy, không phải nhìn mà thấy là, đừng bao giờ đi kiếm tiền và càng không nên khư khư giữ lấy đồng tiền.
Người hạnh phúc là người luôn quan sát mình, luôn mài giũa “cái nhìn”. Bi kịch luôn xảy ra khi đầu óc bị tối tăm, hoảng hốt. Một ai đó đã nói: “Nhiều người đi qua nhìn, ngó - vài người đi qua nhìn, thấy”. Phải chăng “cái thấy” đã dẫn các hành động của chúng ta đến kết quả mong muốn. Cái thấy đã giúp thành công trong công việc. Thông thường, tiền bạc là mặt sau của thành công. Sáng tạo, dù là một cải thiện bé nhỏ cũng luôn hạnh phúc. Mặt sau của hạnh phúc là tiền.

Thế gian luôn quý trọng những người tài giỏi và thiện tâm.
Tạo hóa luôn “giao việc”cho những người tài giỏi, đức hạnh. Có việc, là có tiền.
Đôi khi khư khư ôm lấy thành công cũng là điều nguy hại. Ôm lấy những thành tựu, cũng như khư khư giữ tiền trong tủ. Vừa có thành tựu thì thường phải mất. Tiền đến, hãy chuyển ngay nó đi… Hãy chuyển nó thành một giá trị mới.
Thành công cũng chỉ là trải nghiệm. Những trải nghiệm, nếu chuyển thành dạng “năng lượng”, nó sẽ linh hoạt, biến hóa, nhân lên. Năng lượng, đó là lửa.

Người có lửa dễ thành công. Người làm việc nhiều, lửa nhiều. Người có lửa nhiều, làm việc nhiều.

*

LUÔN HOÀN THIỆN, đó là luôn quan sát mọi việc nhỏ bé đang làm.
Từ đây, “thấy” được những cái khó chịu và “biết” bỏ nó đi.
Cái khó chịu ấy làm khó mình, làm mình không phù hợp với xung quanh.
Bất hạnh lớn nhất là cảm thấy lẻ loi, đơn độc.
Hạnh phúc lớn nhất là khi mình cảm thấy thanh thản, tự tin, không sợ hãi điều gì. Luôn thấy mình hòa nhịp với xã hội, với thiên nhiên. Luôn có mối giao tiếp hài hòa với xung quanh, với trên, với dưới, với công việc.

Hạnh phúc lớn nhất là luôn quan sát những việc đang làm, những việc rất nhỏ. Như một khán giả, hãy quan sát mình. Mọi vui buồn đều ở người diễn, không phải mình. Có thể với cách đó, mình sẽ bớt khổ hơn, nếu không may gặp phải việc không vừa ý.
Hãy chọn cách “diễn” tốt nhất có thể được… Tương lai sinh ra từ đây.
Phải chăng, luôn hoàn thiện là một cách để tồn tại, để mình không bị loại bỏ.

Không đi quá sớm, nhưng luôn là người đi đầu. Không đi quá trễ, luôn là người đến đúng lúc. Đến đúng lúc, là đến trước một chút.
Không nên quá lớn để nắm không chắc. Đừng để quá bé, để bị lạc mất. Nếu mà cứ lớn dần từ trong, nhưng thân cây có nhiều vân gỗ - Thời gian thôi, mỗi năm lại thêm một vòng vân gỗ. Cứ vậy, từ trong mà sinh ra…

Vậy thì, LUÔN HOÀN THIỆN không phải thêm vào từ ngoài, mà lớn lên từ trong.
Đúng là “lớn lên” như một thiếu niên. Cái lớn thêm đó, do trải nghiệm, do quan sát từ chính mình và hợp với mình.

Tre sinh ra từ gốc. Bông hoa nở ra từ trong cây. Cây cỏ tỏa hương từ trong. Bánh xe cao su căng lên cũng từ trong… Cái trống, cây đàn guitar luôn nhờ cái gì đó trống không, không chứa điều gì (mà luôn sẵn để dùng).
Tiếng chuông vang xa hàng dặm cũng từ trong bụng trống không. Hễ có điều kiện, chuông vang lên. Những tiếng chuông nghe cũng khác nhau. Cũng lạ.

*

Người xưa rất coi trọng cốt cách.
Người xưa rất ngại người nói nhiều.
Vậy nên, để “có tiền”, cần phải có năng lực về nghề nghiệp. Nghề nghiệp bao gồm chuyên môn kỹ thuật, năng lực giao tiếp, năng lực “thấy” xung quanh. Nung nấu để có tấm lòng. Thiện tâm cũng là một năng lực.
Kỹ năng giao tiếp thượng thừa, là “giao tiếp không giao tiếp”. Nghĩa là, khi đã có tấm lòng chân thực, có khả năng thực, có ý muốn thực…, thì tự nó phát ra.
Hãy tâm niệm: Cái lợi của khách hàng là trước hết.
Ai cũng yêu điều thực. Khách hàng cũng vậy. Khách sẽ cảm được, và nhận biết đúng khả năng mà mình có. Khách sẽ mua (nhận) đúng cái họ cần.
Cuối cùng, “doanh số” tăng lên từ đây.
Doanh số về mình, dù một đồng - là đã thắng trong cạnh tranh giành lấy một đồng.
Tự mình rèn, tự mình luyện, tự làm cho mình giỏi lên. Tồn tại mà không gây tổn thương ai: Đó là CẠNH TRANH KHÔNG CẠNH TRANH.

*

Điều gì chúng ta hay quan tâm nhất?
Đó là sức khỏe và “thành công”. Thành công chỉ có khi tự tin. Tự tin chỉ có khi có năng lực. Năng lực chỉ có khi có tâm ý cầu tiến bộ. Hãy học, hãy quan sát và “chọn” từng chút một.
Với công ty, dù việc rất nhỏ đều cần bằng chứng. Bằng chứng, đó là mầm. Muốn có hạt lúa, thì phải gieo đúng hạt lúa giống - hạt giống tốt.

Công ty và Người - không khác nhau.
Sức khỏe và thành công luôn hòa lẫn. Hòa lẫn đến nỗi người ta không xé làm đôi được. Hai thứ ấy dính vào nhau, y như hai mặt của một tờ giấy.
Hai thứ ấy khi nhập lại, có tên khác: Hạnh phúc.
Hai thứ ấy, lại dính cặp đôi với một thứ khác nữa: Đó là CHO VÀ NHẬN.
CHO VÀ NHẬN. Cho và nhận rất khác nhau như Đông và Tây, tối và sáng, trái và phải. Nhận luôn dễ dàng và cho thì khó.
Tuy vậy, thu vào lại vô cùng khó; mất đi – cũng là cho - lại rất thường tình.

Những quy ước từ ngữ có vẻ không thể rành rọt mọi vấn đề, đôi khi trái ngược nhau dưới mắt nhìn của người này người khác.
Nhưng, có một thứ tương đối rõ ràng hơn, đó là thế giới được chi phối bởi các định luật bảo toàn, các quy luật cân bằng - luôn nhỡn nhơ trước mắt, lại luôn bí ẩn. Tất cả mọi thứ trên thế gian này luôn bị phá vỡ thế cân bằng và luôn hối hả quay lại chỗ cũ. Mà chẳng bao giờ còn chỗ cũ ấy.

Người Mẹ suốt một đời vất vả dành cho con, cho tất cả. Những gì nhận lại mấy ai để tâm. Bình trà luôn rót nước đi và lại cứ đầy rất đổi bình thường. Người thầy trải lòng mọi thứ, để người nghe thấy rằng – cuộc đời như thật – những lần ngã xuống không đau như nhau…
Khi người ta hiểu mỗi khi bị ngã thì đau như thế nào, thì khi đứng được - thật hạnh phúc. Sống cuộc đời bình thường thật hạnh phúc.
Khi chúng ta hiểu, mỗi lần tổn thất là mỗi lần đi học, là đầu tư, thì sẽ trân quý những gì đang có. Thành công ở sát bên những thất bại, ở trong thất bại. Chỉ là quay lưng lại – là thấy… Chỉ bình tâm là thấy.

Khi nào, người ta không thể phân biệt đâu là thất bại, đâu là thành công, đâu mất đâu được, thì sẽ bình yên.
Khi người ta không thể phân biệt đâu là cho, đâu là nhận – lúc đó người ta có thể quên mất khái niệm HẠNH PHÚC. Hạnh phúc đã là một thứ gì rất đỗi bình thường…

*

Chào các bạn,
Trên đây là khái quát từ các bài thu hoạch đã gởi đến tôi.
Có những bài thu hoạch, đọc rất cảm động. Tôi đọc đi đọc lại.
Cảm động không phải vì văn, mà vì thấy “cái gì đó rất khác” trong văn.

Giá như mà, mọi người chúng ta ai cũng cho rằng:
Cẩn thận, cẩn thận từng chút một. Luôn giữ bằng chứng. Luôn học tập để mọi suy nghĩ, hành động được chính xác. Luôn quan sát, để thấy rằng, mình giỏi có người giỏi hơn - mình khổ có người khổ hơn – luôn nghĩ khác biệt, luôn làm khác biệt theo hướng hoàn thiện. Khác biệt, nhưng luôn hợp với xung quanh. Đó là tất cả.
Dù khó khăn đến mấy, sự an lạc vẫn là bí quyết để thành công. Thanh nhàn giữa những khó khăn.
Yêu mình, yêu Người, yêu thiên nhiên – đó là mật pháp của sức khỏe. Yêu việc – chìa khóa hạnh phúc.

Mọi thứ đều đơn giản: Không nên lấy không của ai điều gì, dù đó là thiên nhiên. Cho và Nhận đã thành quy luật.
Cảm ơn bạn. Cuộc hạnh ngộ bạn và tôi, thật lạ thường.

nguyentuonglinh
01/4/2014

Xếp hàng và không xếp hàng

Những vấn đề được quan tâm, trải dài trong cuộc sống đời người, xã hội thường thêm cụm từ "văn hoá" như hàm ý một điều gì.

Xếp hàng là hành xử vụn vặt, tự nhiên là thế mà vẫn không hoàn thiện, không thích nghi, không chịu biến đổi theo dòng cuộc sống sinh động. KHÔNG XẾP HÀNG đã trở thành mối bận tâm.
Lo sợ điều nhỏ nhặt sẽ bị lãng quên, xã hội đã thêm vào đó một chữ nghiêm túc: "văn hoá". Văn hoá xếp hàng.

Trên các công cụ tìm kiếm ở xã hội hiện đại, cụm từ "văn hoá xếp hàng" được xuất hiện chính thống, và hình như chữ "xếp hàng" ít xuất hiện. "Xếp hàng" không còn là chữ GỐC của vấn đề đang được quan tâm.

Hành vi xếp hàng là thái độ tự nhiên thể hiện công bằng, hành xử bình thường để đạt được hiệu quả nhất..., mà không được công nhận. Từ khi "xếp hàng" được hàm chứa nội dung "văn hóa" và trở nên lớn lao mang tính trừu tượng, hàm chứa hy vọng hơn là thực tiển. Tuy nhiên, khi mong mỏi "xếp hàng" trở thành văn hóa, lại không gieo trồng hay vun xới từng ngày - vì thế VĂN HOÁ XẾP HÀNG mãi là những con chữ sang trọng còn mãi với thời gian.

Đi từ đông sang tây, từ nam chí bắc nghiệm thấy các dân tộc khác không quan tâm mấy đến việc xếp hàng hay không. Bởi, không xếp hàng, chen lấn là một thứ gì đó không thể hiểu được. Không xếp hàng - như là thứ không thuộc về thế giới của sự bình thường.

Các nhà khoa học, các nhà nghiên cứu đã có nhiều bài viết so sánh về nguồn gốc và sự phát triển của Việt nam và các dân tộc khác. Hình như họ cố đi tìm những bằng chứng để giải thích tại sao "chúng ta không xếp hàng".
Càng ray rức về chuyện KHÔNG XẾP HÀNG, thì hình ảnh đó - càng bị nhập sâu hơn vào tâm thức, vì có quá nhiều lý do được tìm thấy.

*
Nếu cuộc sống luôn có hai mặt, thì mặt này là những người xếp hàng "để mua", còn mặt kia là những "người bán". Xã hội không để ý đến người bán, mà người bán lại là người quyết định ý nghĩa tối thượng của văn hóa xếp hàng. 
Nếu họ "bán nhanh" với một tổ chức khoa học và tận tụy nhân bản, thì dòng người xếp hàng sẽ ngắn lại. 
Nếu "người bán" đã không vô cảm trước dòng người nhẫn nại, thì rồi hình ảnh "văn hóa" sẽ không tồn tại. Cái mà mọi người ca tụng hôm nay, sẽ chỉ còn trong trí nhớ như một vết son vụng trộm khó hiểu.

Suy nghĩ vẫn vơ như vậy và luôn tự hỏi, cái đích thực tạo nên giá trị đang ở đâu.
Giá trị đích thực là luôn làm cho cái hàng càng dài ra, hay tìm cách làm cho nó ngắn đi và biến mất...

*
Xếp hàng, thường có ý nghĩ là cần phải có từ 2 "người" trở lên. Đôi khi, ở đâu đó, một lúc nào đó chúng ta sẽ thấy hình ảnh một người - Họ cũng xếp hàng. 
Dù là một mình mình, nhưng khi đến trước quầy, họ cũng có thái độ nhã nhặn, an nhiên. Họ thanh thản chờ đợi người thu ngân hay "người bán hàng sẵn sàng".
Người biết chờ đợi, người biết xếp hàng dù chỉ có một mình mình chắc là họ sẽ thấy an lành, biết tạo nên cuộc chơi, làm chủ một lối chơi có tốc độ vừa sức với mình.

Nhiều người luôn luôn nôn nóng, luôn luôn bận rộn. Luôn lo lắng, hồi hộp như chỉ còn một vé tàu cuối cùng của cuộc sống. Nhưng đã bao nhiêu vé tàu cuối đã cầm trên tay, mà tàu thì vẫn còn đó, người vẫn còn đây.

*
Xếp hàng, không chỉ là hành vi đi đứng, đợi chờ. Xếp hàng còn là một chữ khái quát về mọi thứ trong lúc đang sống.
Ngăn nắp, trật tự, luôn biết việc ưu tiên và không ưu tiên, luôn mưu cầu sự tối giản, luôn cảm nhận có sự tương đối hiện diện khắp thế gian ...thì đó cũng là hình ảnh khác của xếp hàng.
Nếu mà biết rõ thứ gì ở đâu thì ở đó, nhận ra được thế giới muôn màu, lành dữ... thì đó cũng là một sự phân định công bằng trong tâm thức.

*
Đơn giản luôn dễ chịu.
Trật tự luôn dễ chịu.
Phân minh luôn là lẽ đúng.
Ít sử dụng năng lượng- thường là bình an.

Không quá tự hào về việc xếp hàng.
Nên nghĩ về phía kia của việc không xếp hàng.

Vậy, cứ xếp hàng khi cần xếp hàng - như tự nhiên nó là vậy.

nguyentuonglinh
5/5/2012

Đi tìm KINH

Những ai đã xem phim Kung Fu Panda và Tây du ký cũng biết về những câu chuyện đi thỉnh KINH - đi tìm KINH.

Mỗi người được Trời đất sinh ra có một thân thể và một khối óc biết suy nghĩ. Không biết thân thể sẽ về đâu. Sự cảm nhận cuộc sống thường lạc hướng.

Quan sát, suy nghĩ và lại quan sát. Suy nghĩ bao nhiêu lần, từ lúc mặt trời lên, rồi lại từ lúc mặt trời lên. Trong giấc ngủ vẫn lo lắng cho thân phận ở trần gian.
Đi tìm KINH như đi tìm một văn bản thông minh. Đọc Kinh là biết cách để về nơi hạnh phúc. Kinh, như là một bí kíp tuyệt đỉnh, vô song, lạ thường.
KINH - có thể là một phương thuốc vô hình và hữu hình - có thể làm cho một người hạnh phúc và thấy bình an.

Thế mà, một chân kinh cứ lẫn khuất, cứ như là một thế giới tồn tại song song. Thúc giục mạnh mẽ mà yên tĩnh, luôn sôi động mà trầm lắng. Người đi tìm luôn đi, đến khi chân mỏi. Đường càng xa, lại thấy càng xa hơn.

Đôi lúc nhận ra niềm vui và hạnh phúc lại ở trong những chuyến đi. Nơi cần đến, lại ở dưới bước chân. Nơi cần về thì đã về tới.
Đã về, đã tới với cuộc sống đời  thường vô cùng tuyệt diệu. 

KINH là một trải nghiệm chân chính, chắc là không đủ chữ để viết.
KINH như một  vùng sáng ban mai. Chỉ ai tắm trong đó mới cảm được cái ấm lạnh của một chùm tia nắng dịu dàng.
KINH là một tiếng chuông. Khi chuông vang lên, không biết xuất phát từ đâu và đang ở đâu...

Chữ trong KINH cũng là một thứ chữ  lạ thường.

Hôm nay, tôi cũng bắt đầu đi tìm một cuốn KINH - với bao ý nghĩ .
Nếu thấy được KINH, tôi xin thỉnh về...

nguyentuonglinh
28/3/2012 (viết trên chuyến bay đêm).



Suối và Mây (Himalaya - Nepal)
Suối và Mây rồi cũng về một chỗ 

Vì mình không giống nhau



Đi tìm cái giống nhau
Lang thang vô định, không biết phương nào, không biết trên dưới. Luôn đi tìm cái giống mình.
Cũng như đôi mắt, không luôn tự nhìn thấy. Đi tìm cái "mình" ở nơi  không được biết. Luôn tự hỏi, thế gian trơ trọi, hoang vắng, cô đơn.
Trong lúc đi tìm điều giống mình, lại yêu nhầm người khác. Từ đây, "người khác" thành "mình".

Đi tìm cái khác mình
Vạn vật luôn đi tìm cái khác mình. Nắng tìm mưa.  Sớm mai chạy theo phía hoàng hôn.
"Phải" luôn về bên "trái".  Phía trên lại rơi xuống phía dưới. Cái đủ lại về cái thiếu. Thành công mong manh thường thành thất bại...
Mỗi lần tìm ra một thứ gì mới, con người cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc ngang bằng sự sáng tạo của Trời và Đất.

Một câu hỏi
"Thời gian". Có phải thời gian thuộc về Tạo hoá? Sao thời gian đi mãi một chiều. Thời gian quên về.
Chắc vì tánh hay quên của người thông thái - Ông Trời là người thông thái.

Bỏ nhau vì  khác
Xin lỗi. Chúng ta đã bỏ nhau vì khác biệt.

Nhớ thương
Thời gian cứ đi mà quên quay lại. 
Nên luôn nhớ về quá khứ.
Luôn nhớ thương vì khác biệt...
Luôn nhớ thương vì không thể quay về...

nguyentuonglinh
29/2/2012 




Thư gởi cháu

Cháu còn quá nhỏ để đọc được thư này. Cháu sẽ nghĩ đến ông khi không đồng tình về một ý tứ gì trong thư.

Những người cùng thế hệ cũng vẫn tìm nhau vì những bất đồng, thì chắc chắn Ông cháu mình  cũng sẽ nhớ đến nhau. Nhớ đến  nhau không phải vì nhớ, mà vì  đã đánh mất một "cái" khác với mình. Cái khác với mình, như một gánh nặng, nhưng nó là đối trọng. Đã là đối trọng, thì luôn có mặt.

Đôi khi sự khác biệt của Ông làm cháu thích thú. Ông có nhiều cái mà bạn bè chung lớp của cháu không có: nhìn không rõ bằng cháu, chạy theo trong cuộc chơi - luôn là kẻ về sau. Thậm chí Ông đã vấp ngã khi nom theo con cháu của mình.
Ông lại có một khác biệt lớn - luôn dõi theo cháu từ phía sau - luôn có cảm giác đó là đôi chân của mình trẻ lại, tung tăng, được sống vĩnh hằng.

Ông không có lời khuyên nào để lại cho cháu. Một thế hệ đã không thể hiểu nhau, thì làm sao hai thế hệ như vầy có cùng cảm nhận. Giọt nước mắt của Ông có thể sẽ mặn hơn hồi trẻ, vì đã lâu không khóc. Nó vẫn sinh ra mà không chảy.  Cái ngọt cho đi, cái mặn ở lại...

Ông đã từng "đi" vào nơi tăm tối, từng lạc lối. 
Ở đó, Ông thấy được phần còn lại. 
Ông đã có quá nhiều lần thất bại về đủ mọi chuyện trên đời, và khi ấy Ông tự cho là - sự đau khổ cũng có cái đáy.  Nơi đó là thấp nhất. Mình đã từng ở nơi thấp nhất. Vậy đó, Ông chẳng còn sợ sẽ còn nơi nào thấp hơn. Chỉ cần tốt một chút thôi, Ông cho rằng như vậy là hạnh phúc.

Ở nơi tận cùng, có nhiều người lắm. Rất nhiều là khác. "Nơi", có thể không chỉ là nơi chốn cụ thể, đó là lúc mà người ta không có chỗ lui nữa. "Ở đó" chỉ có một con đường đi về phía trước.
Ở nơi khó khăn nhất - tình yêu, tình bạn... đều nhìn được rõ. Muôn người muôn mặt.

Rồi có lúc cháu sẽ đến tuổi Ông. Cháu  luôn ray rức không có gì để lại. 
Không sao, thì Ông có để  lại cho cháu gì đâu.  
Cái không nắm được, không bán  đi được không thể trao lại cho ai. 
Dù sao, cháu cũng thấy, cái  PHÚC của bao đời vẫn theo mỗi người mà không ai trao cho ai. Nó tự đi theo cách linh thiêng. 
Ông nghĩ là, mọi thứ kể cả suy nghĩ, luôn được kế thừa cho đến hàng triệu năm sau...
Vậy đó, Ông mơ mộng rồi.

Thư này, như một nhật ký của Ông. Con sẽ đọc và cứ nghĩ: Đây là lá thư được bỏ vào trong chai và thả xuống biển.  Con nhận được nó. Hạnh phúc. 
Sự tình cờ thường có chủ ý.

Ông.
nguyentuonglinh
7/2/2012

Tái bút:
Ông quên một việc:
Ông rất hạnh phúc khi viết thư này. Ông luôn chờ con hồi âm.

Tái bút: Ông vẫn thích gọi con là con.



Lá thư đầu năm

Mới
Chữ "mới" được tô đậm lên trong suy nghĩ hàng ngày. Phải chăng sự sống lại của cỏ cây làm lòng người vui. 
Hoa mai bật nở, cái lạnh như mới tinh, nắng mai cũng có vẻ mềm hơn. Mùa xuân về.
Cái mới luôn thú vị. Lạ lẫm. Bí ẩn.
Cái mình đang nắm giữ là cũ, cái mình không nắm giữ là mới.
Yêu cái mới. Đó là chìa khoá mà vũ trụ đã lập trình.

Dọn mình để đón năm mới
Linh thiêng. Trang trọng. Tự nguyện.
Luôn giữ mình trong sạch thân thể, thận trọng lời ăn tiếng nói kể từ giờ giao thừa.
Luôn giữ tâm hiền hòa, thanh tịnh, hướng về điều thiện, hành xử lịch sự, trên mức có thể.
Yêu mình, yêu người và yêu cuộc sống.
Giờ phút đầu tiên, ngày đầu tiên của năm mới như thế nào thì suốt năm sẽ vậy.

*
Dọn mình để đón một giây phút mới
Mỗi sớm mai thức dậy - cũng luôn là thời khắc mở đầu cho một quãng đời sau đó.
Luôn có những giờ giao thừa lặng lẽ trong từng ngày, từng phút, từng giây...

nguyentuonglinh
24/1/2012


Thư gởi em

Em,
Anh không phải là doanh nhân vì anh không định vậy.

Doanh nhân
Anh nghĩ doanh nhân là một “người rất khác".
Trước hết là tầm suy nghĩ của họ. Họ có thể thấy một cái gì đó còn ở rất xa, ngoài tầm thấy. Thấy rõ đường đi, mà không ai thấy, như một bàn cờ tướng nghĩ trước đối phương 5 nước đi. Họ có thể chiến thắng trong vòng 5 nước đi sau đó. Cao thủ có thể giành chiến thắng mà không “ăn” cờ.
Họ chơi cờ nhưng không nghĩ đến thế trận đang chơi. Không áp lực, quên mất thời gian, quên mất đối thủ đang tồn tại. Họ “chơi”.

Họ không bận tâm đến phải đi quân cờ nào. 
Cái trước mặt chỉ là một xúc cảm và họ sống tràn ngập hưng phấn trong phút thăng hoa. 
Họ nghĩ về những cái bên trong. Cái bên trong, "nếu không vào thế cờ này", thì không có lối vào. Một ngõ đi trong một con hẻm hẹp.

Đối tượng theo đuổi của doanh nhân không phải là tiền. Họ sẽ tắt đường vì tiền là hữu hạn. Cái vô hạn không định lượng. Đôi khi cái bé nhỏ nhưng là vô hạn.

Doanh nhân là người cầm quân. 
Họ không yêu cầu nhân viên làm việc suốt đời. 
Sự nghiệp không phải cuối đời mà có. Một ngày cũng là nhân viên, một ngày cũng là cộng sự. 
Họ đã tạo dựng xong  sự nghiệp trong từng ngày, từng việc. Đôi khi từng việc nhỏ là một sự nghiệp. Những cái đến sau chằng qua như một hiệu ứng tiếp theo bình thường.

Không ai thiếu nợ ai. Không ai ràng buộc ai. Cuộc tình ân nghĩa là còn lại.
Sự nghiệp được tạo dựng trong phút giây là tuyệt đỉnh.

Anh thấy em quá bận rộn

Em đang đi tìm gì mà bận rộn vậy.
Bận rộn, rối ren như bão táp. Phải chống trước chống sau, không còn tỉnh táo.
Cũng là mưa. Em thấy mưa mùa xuân không, thật dễ chịu.
Một chút mưa trong nắng em thích không.
Chân bước đi nhiều, chân mỏi, đầu óc mệt nhòa.
Bận rộn, luôn bận rộn đến thở mà không thở được.

Em,
Em là doanh nhân hay là ai.
Hãy ngồi xuống, uống trà cùng anh.

nguyentuonglinh
16/1/2012

Người bận rộn

Người bận rộn không thấy mặt trời lên
Ở nơi đó có trời xanh tuyệt đẹp
Nơi nào đó mây không về với gió
Không muốn đi, ở lại đó bềnh bồng

Người bận rộn không thấy mình hạnh phúc 
Không biết mỗi hạt mưa đều có một tên
Không biết mỗi hạt mưa đều có nhiều tên
Mưa trên tóc, mưa trên áo, mưa trên vai gầy  và mưa năm ấy.

Không thời gian để nghĩ về thiện ác
Cõi nhân gian một thoáng xa gần
Quá ít thời gian đi về với mẹ
Quả nhân nhân quả - con mẹ mẹ thương.

Mỗi phút giây trôi đi không có
Và có không hàng triệu phút giây
Nhìn lên trời và xin một chuyện
Từ nay thôi bận rộn  một ngày

Từ nay thôi bận rộn từ nay…

nguyentuonglinh
8/1/2012



Một kí bông và một kí sắt

"Cái trung gian" là quan trọng.
Nó là chung cho những thứ khác nhau. 
Một kí bông và một kí sắt  -  nó là chung vì cùng một kí.
Mọi thứ đổi thay khi trung gian không còn như vậy.

Mỗi ngày mặt trời thức dậy. Mỗi chiều mặt trời lặn đi.
Những khác nhau luôn ùa đến tình cờ. Cứ như là tình cờ.

Những khác nhau đôi khi mâu thuẫn. Những mâu thuẫn lại hòa với nhau.  Đâu đó có một trung gian bí ẩn.
Cuộc sống diễn ra âm thầm. Diễn ra sôi động. Từ âm thầm đến sôi động có một cái cầu bí mật.
Cuộc sống ngập tràn ánh nắng ban mai. Cuộc sống chìm trong bão tố.  Con người tự biết hòa quyện hạnh phúc với gió sương.

Đường hạnh phúc là đường thiện tâm.
Đường thiện tâm luôn giấu lối vào.
Đường bất hạnh là đường thiện tâm. Đường bất hạnh không có lối vào.

Toán học luôn chấp nhận “cái không” – đó là số không. 
“Cái có” giấu mặt gọi là ẩn số. 
Số không là một con số. Số không là không gian trống rỗng, có thật.

Cái bí mật nhất là hằng số.  Hằng số - nên phải vĩnh hằng.
Cái vĩnh hằng lại trôi đi trong vũ trụ mênh mông.

Mãi nghĩ về chuyện sắt và bông.

nguyentuonglinh
04/1/2012


Khái quát và chi tiết

Blog viết cho nhân viên

Khái quát
Nhà quản lý thường được khuyên nên có cách nhìn khái quát.
Cái nhìn khái quát giúp nhìn các vấn đề được trật tự. Nhìn từ xa, dễ nhận diện những nỗi trội, dễ thấy "những mảng màu" khác biệt. Đứng tách rời nên không bị dính vào những cái mình thấy.
Người quản lý có óc khái quát sẽ thấy được đầu mối của vấn đề và giải quyết công việc được nhanh chóng. Ở đó, sự so sánh, đối chiếu, chọn lựa và quyết định được cái toàn thể. Nơi đứng nhìn có thể ở trên cao, có thể từ nơi rất thấp.
Vấn đề là hiệu quả cuối cùng.

Chi tiết
Cứ sa vào chi tiết, khó thấy hệ thống.
Những ai chí thú với những chi tiết, thường không được giao cho những việc khái quát. Ở trong chi tiết họ say và luôn nghĩ, đó là thế giới. Người say thì khó biết họ đang nghĩ gì. Người ngồi đáy giếng và xem đó là thế giới cũng khó biết là họ sống có thú vị không.
Vấn đề là họ sống có tốt không.

Pha lẫn
Chạm vào chi tiết, nếu như chi tiết đó là tiêu biểu - sẽ giúp cho nhân vật được trải nghiệm. Sự trải nghiệm làm cho những suy nghĩ trở nên sâu sắc. Xúc giác, thị giác và những giác quan thứ 6 rất nhạy cảm với cuộc sống. Khi chạm vào cuộc sống muôn màu của sự đa dạng nơi những góc khuất, cuộc sống tự biết tìm một chỗ ngồi nghỉ trong tiềm thức và có dịp là sẽ thăng hoa.
Đến một thành phố lớn, có một bản đồ tổng thể và thêm vào một bửa ăn tối trong một quán nhỏ (với người mình thương) - con người sẽ dính vào nơi đó bằng một chiều khác. Con người đã "dính" với quê hương bằng những kỷ niệm vụn vặt, như một sợi dây rốn, như thể đó mới là quê hương.
Thiếu sợi dây vô hình đó, "người  khái quát" có khi bay xa, lạc mất không biết đường về.

Bỏ đi khái niệm lớn nhỏ, khái quát hay chi tiết - cứ thụ hưởng với một lòng yêu quí "cái mà mình cần yêu", cứ sống như cuộc sống là muôn màu, thì trong chi tiết có khái quát, và ngược lại.

Có sự nhầm lẫn gì đó trong sự phân định mọi thứ.
Làm gì biết được cái nào là chi tiết.

nguyentuonglinh
30/12/2011







Những ngày cuối năm

Ranh giới
Có rất nhiều ranh giới. Những giới hạn được gọi bằng nhiều tên khác nhau. Vì tên khác nhau nên hiểu khác, hay vì những giới hạn luôn không giống nhau?
Để xác lập những vấn đề về tinh thần, người ta chia đất đai ra từng ô. Trái đất được rào lại gồm  những khu vườn, gọi là quốc gia.

Để biết mình cao thấp, mỗi người thường tự xác định "cái mốc" cần vượt qua. Nếu qua được thì cuộc đời chắc là sẽ khác.
Để biết mình tồn tại, con người rất ngại bước qua "bên kia" và cho rằng nếu bước qua đó là không tồn tại. 
Để biết và để yên tâm thực sự, anh cần em nói: em yêu anh. Lúc đó anh mới yên lòng. Lời nói "em yêu anh" là hàng rào giữa "yêu và chưa".
Ranh giới đã chia rạch ròi có và không.

Những bậc thang
Có thể đi lên đến những tầng mây nếu cứ xây từng bậc miệt mài như cầu thang trong nhà. 
Cầu thang dẫn con người từ dưới lên trên và cũng từ trên xuống.
Các bậc thang là một phát hiện vĩ đại của con người. Nếu không có cái đột biến về cao độ thì khó "vượt cấp". 
Sự đột biến là quan trọng trong mọi vấn đề. 
Sự đột phá lớn lao trở thành cách mạng.
Nhưng cứ đều đều như vậy, từng bậc, từng bậc - không còn là sự thay đổi đột phá nữa.
Những bậc thang do vậy không thể xây mãi tới mây.

Cầu trượt
Cầu trượt chỉ đi một chiều.
Cần phải đi vòng lên bằng đường bậc thang, sau đó tuột xuống.
Cuộc đời là một đường trượt dài, chưa tìm được bậc thang về lại nơi khởi đầu.
Vì cuộc đời là thời gian, nên không có khái niệm trên và dưới. Phía dưới cũng là phía trên.
Mặt trời, mặt trăng cũng luôn trượt dài vào nơi vô tận. Trái đất thì không thấy, vì trái đất ở quá gần.
Chơi cầu trượt một đoạn ngắn thì vui. Nếu dài quá thì hoảng sợ. 
Không biết thì không sợ. Cho dù có trôi đi với vận tốc kinh hồn trong thiên hà, cũng không sợ, vì không thấy.

Thiện ác
Giữa thiện ác như cái lạnh sáng sớm và cái nóng giữa trưa.
Đi tìm ranh giới giữa thiện ác không dễ dàng.
Một ánh mắt dịu dàng và giận dữ cũng không dễ phân biệt.
Đôi khi nhầm lẫn lòng người vì ranh giới mập mờ đó.
Sẽ còn khó khăn hơn, khi trong cái này đã có cái kia.
Bài toán càng khó hơn, khi có sự tương đối về thời gian, về mọi thứ về "chiều dài".
Bao nhiêu là một chiều dài thiện ác.

Cuối năm
Chẳng bao giờ là cuối năm.

nguyentuonglinh
26/12/2011





Cần lắm chuyên nghiệp

Blog viết cho nhân viên

Những hạt mưa
Đôi khi lại nhớ những ngày mưa. Những chiều mưa ngồi  ở quán cà phê yên tĩnh, nhìn những giọt cà phê chậm rãi rơi xuống từng giọt.
Giọt cà phê như những giọt mưa!!!  Đều đặn. Chậm hơn mưa. Ngắn hơn giọt mưa. Màu sắc không đẹp, không trong suốt. Thô thiển.
Thật ra, những giọt cà phê không có gì giống mưa.
Sự liên tưởng không cứ phải giống nhau mà đôi lúc chính vì khác nhau.
Như những giấc mơ. Giấc mơ không cần liền lạc.

Những hạt mưa tuyệt vời được đong đếm bởi thiên nhiên chuyên nghiệp.
Những giọt cà phê sóng sánh ánh sáng, như được lập trình do bàn tay chủ quán.
Bàn tay pha cà phê phin chuyên nghiệp. Những cái đơn giản thật điệu nghệ.

Những giọt cà phê chậm rãi, đều đặn như cần một thời gian nhứt định để thu năng lượng từ không gian vô tận vào ly.
Có lẽ mọi năng lượng thu nạp luôn cần thời gian và chờ đợi. Không thể vội vã thu vào mà được.
Cái ngon, cái chất lượng cũng đi đôi với sự đều đặn (hay đối nghịch) và mỹ thuật.
Mỹ thuật cũng đi kèm với sự khéo léo. Khéo léo luôn cần rèn luyện và tình yêu.
Mọi thứ làm nên chuyên nghiệp.

Ai đó mỗi sáng ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh sáng chiếu vào ly cà phê - như để thu năng lượng.
Tôi, thu năng lượng cho mình từ sự tối tăm, thất bại.
Cái huyền bí bên trong giọt cà phê như tất cả huyền bí khác. Không có gì mà là tất cả.
Bên trong giọt cà phê đen không hiểu có gì.
Trong hư không có gì không.

Ít nhất
Không cần phải lãng mạn mới dừng chân, nghe một tiếng đàn từ  trên gác nhỏ.
Đâu cần lãng mạn mới biết rằng, có "một ngôi nhà đơn sơ" bên đường - đúng là nơi để ở.
Bàn tay chuyên nghiệp lột bỏ mọi thứ dư thừa để còn ít nhất, tinh nhất.
(như những động tác dư của người thợ vụng về)
Cái tối giản, cái ít nhất không cần chiếm chỗ nhiều. Chỗ không gian dư mới là không gian sống.
Cái ít nhất hình như chỉ gợi lên một điều gì trái lại.
(như một cái răng đau, là bệnh -sức khỏe là tất cả những gì không đau)
Cái ít nhất là cái vụng về. Cái nhiều nhất là cái chuyên nghiệp.
Cái chuyên nghiệp là cái tinh nhất. Cái tinh lại là ít nhất.

Thiện tâm là hướng về chuyên nghiệp
Không chuyên nghiệp sẽ lâu về tới...

nguyentuonglinh
25/12/2011